mở màn cái gì đó hay ho
Những người có khả năng viết mạch lạc thật sự là siêu nhân kinh khủng. Xin phép được bắt chước!
Hôm nay tự dưng cảm thấy mình phải xem phim, hoặc sẽ không thể thở nổi nên mình lướt 3 vòng list phim và chọn ra phim ngắn nhất có thể vì khả năng tập trung bây giờ chắc chỉ còn ngang trẻ con lớp 1. May mắn là với thói quen không đóng tab bao giờ, mình tìm thấy được Hà Nội trong mắt ai của bác Trần Văn Thủy. Phim chỉ dài có hơn bốn mươi phút, đưa mình qua một vòng những nơi tưởng như mình đã nắm trong lòng bàn tay, nhưng lại dưới lăng kính khác, góc nhìn của những người đau đáu về nơi này.
Xem xong phim đầu chỉ nghe thấy tiếng cô Lê Dung.
Nhớ nhà quá lại phải về thôi./