từ trên xuống dưới

spiralling 02/100

what does it mean to spiral? how do i know it's spriralling and not something else? what will it do to me? how can i make it stop?
i don't know at all
i just know that i am

how do i even breathe normally
without the ongoing gasp
without the constant heartthumping

how should i think
if my body is constantly aching
my eyes keep being red
and my head is full of spots

where should i even be
a crowd is too loud
but not as loud as my mind

all those researches, all those online articles are full of words i already know. yes i know the behaviors, yes i know how to tell, yes i know it's the chemistry in my brain, and yes i know the triggers, yes i know what i should do. but i don't think anything is helping.
all because i'm a terrible terrible person, who will hurt anyone coming close.

viết linh tinh 01/100

Không vì lý do nào và vì rất nhiều lý do thì tôi sẽ tập viết hẳn hoi hơn chút, ít ra có proven record là có viết. Xin hứa không dùng AI, vẫn search google kiếm ref, kiếm docs nhưng phải tự viết nhó

Vì đang đợi bơ chín nên tôi xin trình bày vài cách để quả bơ chín nhanh hơn, và rất mong là đều:

Để cạnh trái cây khác, và chụp kín

Trái cây chín, đặc biệt là chuối, và chính bản thân quả bơ khi chín đều tiết ra khí ethylene (C2H4 nếu bạn đủ nerd). Khí này thì khá ảo, tỏa ra khi chín nhưng cũng kích thích tốc độ chín luôn. (Vẫn là nếu bạn nerd) Có vẻ là ethylene sẽ tăng tính thấm của màng tế bào các loại quả, kích thích các enzyme giải phóng nhiều hơn, làm mềm vỏ, và chuyển hóa trái cây thành đường chín nhanh hơn.

Ủ thùng gạo

Về cơ bản cũng là giữ khí ethylene, nhưng ở môi trường kín khí hơn, độ ẩm thấp hơn, dễ kiểm soát hơn.

Nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng

Thấy bảo dùng nắng cũng kích thích chín nhanh, fair nhưng nhà không có chỗ phơi nắng nên lười không test.

Ủ bơ khăn ẩm + ấm

Cách này thì sẽ giúp làm bơ chín khá đều vì nhiệt dàn đều, khăn ẩm cũng giúp giữ lại được khí tự nhiên sinh ra nữa. Test thử thì khá pro, nhưng mà lười vì để trên quả chuối nhanh hơn. 100% recommended.

Đấy thấy chưa, có mỗi mua bơ về làm chín thôi mà cũng có vl nhiều cách rồi, cách tốt xấu đan xen, éo biết đời có bao nhiêu cách sống nữa nhưng tôi toàn chọn cách tệ nhất.
Nay nhức đầu nên không nhạc nhẽo gì hết ạ.

linh tinh đời coder

Vâng, tôi mới là người trong ngành được khoảng 5 năm nay, đã trải qua những ngày hay ho vl, cũng đang tới những cái ngày ngớ ngẩn vl tại sao tôi nói chuyện với cái máy tính cả ngày và chỉ có thế có thế, nhưng duyên phận với trò code củng này chắc cũng từ lớp 7 ~ 14 năm trước.

Sau đây là vài cột mốc về code đáng nhớ / đáng kể trong đầu:

Lớp 7

Lớp 7 là lần đầu thực sự được gõ code một cách đúng nghĩa với Pascal. Lúc đấy cảm nhận của mình là trò này khá vui, mặc dù chắc chỉ hiểu được 50% mấy cái viết ra (blame sách / giáo viên không biết giải thích) nhưng cũng chỉ đủ quan tâm mấy cái trên lớp xong dừng lại ở đấy. Nhưng vẫn cay bà giáo viên ko cho mình 10, vì để điểm cao quá sợ bị giám hiệu hỏi nên hạ xuống wtf :\ Thua lmao.

Lớp 11,12

Vâng lại là học theo chương trình chuẩn lại là Pascal. Lần này thì tự nhiên hiểu hết mấy cái trong dòng code, xong cũng tự làm được hết mấy cái thuật toán cơ bản hehe. Nhưng về cơ bản là giáo viên + học sinh không ai đủ quan tâm, + tôi cũng ~ham chơi~ bận thi ĐH nên cung chả học zì thêm.

Đại học năm 1, 2

Ừ tôi chọn trường đại học vì nó là trường cao điểm nhất và tôi không biết một ngành nào khác ngoài computer science cả. Rất hợp lý phải không? Trộm vía thế nào vào phải cái trường cổ điển truyền thống ít đổi mới cmn nhất trong tất cả, học giáo trình y nguyên 10 năm nay không chút biến đổi, nhưng cũng nhờ thế mà được bắt đầu bằng C và toàn là C. Thế là nguyên 2 năm đầu chỉ code C xong tôi vì lý do ngu xuẩn nào đó dùng spacemacs không một extension không có auto-complete không debugger không gì cả. Nhưng cũng nhờ thế mà khả năng đọc hiểu code trong từng module nhỏ khá vững, cơ mà rõ ràng với độ lười bền vững thì đống kiến thức đấy không thể làm một cái gì ra hồn và có ích cả.

Đại học năm 3

Đây chắc là điểm ngoặt khá quan trọng, mặc dù vẫn chưa đi làm nhưng mấy môn năm 3 thực tiễn hơn, hệ thống hơn, giúp tôi hiểu được nhẹ một cái chạy ngoài đời nó có cái gì. Năm này thì được học chút OOP, DB, một vài cái keyword linh tinh gì đó nữa, nói chung cũng ổn, mà chủ yếu là học được do các project yêu cầu cao hơn chứ không phải mấy trò code thuật toán bằng C từ sách ra nữa.

Đại học năm 4, 5

Riêng cái tầm này thì học hành gì lữa. Tôi bắt đầu đi intern và code ngoay ngoáy. Hồi đấy code siêu nhiều, siêu dài và siêu ngu, nhưng rất cảm ơn công ty gờ đã có mấy project lẻ lẻ cho phép tôi được học code hệ thống hẳn hoi. Hồi đấy code mặc dù đã functional hơn tí, đã nghĩ ngợi hơn tí, nhưng chẳng có test, chẳng chút nào tư duy sản phẩm, tiện gì code nấy thôi, nhưng kha khá ổn cho một đứa chưa ra trường.

Đi làm công ty thứ 2

Vào SG, tôi mới thực sự thoát được nghề thợ code mà thành thợ đụng. Vấn đề của tôi không phải là code nữa mà là đi giải quyết 7749 loại vấn đề lớn nhỏ trên đời. Ở đây thì học được nhiều tư duy mới, mở rộng đầu óc của mình ra. Vấn đề quan trọng của nghề này chưa bao giờ là gõ phím, mà là hiểu, và làm việc chung với mọi người. Vui, khỏe, có ích!
Mỗi tội là tự dưng AI quá khỏe mạnh, thế là cuộc đời xuống dốc, nghề nghiệp thảm thương, giờ cả ngày nói chuyện với cái máy tính hơi ngố.

Tạm thế đã, kiểu gì chả khỏe hơn.

ooooooooo

mùa mưa vẫn tới
đường vẫn rối ren
đầu vẫn ngập

nhỉ

he mừa

quả thực là tuyệt đỉnh thời tiết, vì một lý do nào đó mà trời đã mưa liên tục không ngừng nghỉ 4 ngày liền. Cơ mà thêm phần khẳng định là mình thích mưa thật chứ không hề diễn =)) Ngoại trừ 2 vấn đề lớn là bẩn giày và hơi khó rủ mọi người bình thường đi chơi thì mình có thể sống dưới thời tiết này một cách hạnh phúc vkl.
It might be a lucky star./

Loving Karma

Em Cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi,
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ.

Thế mà những em bé này thậm chí còn không được lớn trên lưng mẹ. Nhưng cũng không chắc việc có mẹ ở bên có thực sự làm cuộc sống của các em tốt hơn không.

Tự nhiên nghĩ vẩn vơ, trẻ con lúc nào được kêu kể chuyện cũng có thể kể 7749 câu chuyện khác nhau siêu tự nhiên, siêu thích thú. Thế mà giờ mình thì cứ im thin thít, chả nghĩ ra gì sáng tạo cả, siêu chán. Rất khâm phục những người lớn biết kể chuyện, bất kì chuyện gì.

Nhạc ợp giờ đây

mở màn cái gì đó hay ho

Những người có khả năng viết mạch lạc thật sự là siêu nhân kinh khủng. Xin phép được bắt chước!

Hôm nay tự dưng cảm thấy mình phải xem phim, hoặc sẽ không thể thở nổi nên mình lướt 3 vòng list phim và chọn ra phim ngắn nhất có thể vì khả năng tập trung bây giờ chắc chỉ còn ngang trẻ con lớp 1. May mắn là với thói quen không đóng tab bao giờ, mình tìm thấy được Hà Nội trong mắt ai của bác Trần Văn Thủy. Phim chỉ dài có hơn bốn mươi phút, đưa mình qua một vòng những nơi tưởng như mình đã nắm trong lòng bàn tay, nhưng lại dưới lăng kính khác, góc nhìn của những người đau đáu về nơi này.

Xem xong phim đầu chỉ nghe thấy tiếng cô Lê Dung.

Nhớ nhà quá lại phải về thôi./